Cơ hội hầu như chỉ đến một lần trong đời. Tôi không tiếc nuối việc mình bỏ lỡ cơ hội nhiều bằng việc tôi không dốc hết tất cả khả năng, sức lực, thiếu cam kết, kiên trì theo đuổi đến cùng.

2911

“Nhiều người hoàn toàn bị ám ảnh bởi việc theo đuổi những cảm giác phấn chấn giả tạo đến mức họ chối bỏ sự tồn tại của những khó khăn trong cuộc sống. Một thái độ tích cực rất quan trọng, nhưng đó chỉ là một phần của câu chuyện. Hiểu được cách để vượt lên nỗi đau, sự ngờ vực và thất bại là một yếu tố quan trọng để chiến thắng trong tấn trò đời. Chúng ta thường quá bận tâm đến những gì làm chúng ta sung sướng đến mức quên đi những điều làm chúng ta lớn lao” _ Hậu hắc học

In the whole wind of change, I know nothing lasts forever. September ended, whether I woke up or not. November passed, with or without the rain. Still, I hope, that when our love and friendship change, it will still be love and friendship.
✐ ܓܨܓ ..nói thẳng với sinh viên năm nhất : " phải tự làm cho mình thay đổi, làm cho mình tốt lên đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện làm điều gì đó tốt cho cộng đồng...."
---------------------------------
"Em vẫn còn ngồi đây ư?"
"Tại sao em lại không được ngồi đây ạ?"
"Vì em là sinh viên năm nhất."
"Sinh viên năm nhất thì sao ạ?"
"Nhanh lên, em phải đi ngay từ bây giờ không sẽ trễ".
.
.
.
Anh buộc phải nói thẳng cho các em biết một sự thật rằng lên đại học không phải là để nghỉ ngơi và học đại học không phải là chuyện dễ như người ta vẫn đồn đại. Các em dự định dành năm nhất của mình để xả hơi lấy lại sức sau 3 năm dùi mài kinh sử đêm ngày ư? Dẹp ngay cái ý nghĩ đó nhé.
Các em có biết được rằng, bao nhiêu người đã đánh mất chính bản thân mình kể từ lúc họ còn là sinh viên không?
Họ không còn giữ được sự quyết tâm, nỗ lực, bản lĩnh đương đầu với thử thách như trước nữa. Trước đây nếu họ có thể thức đến 2, 3 giờ sáng để ôn thi đại học thì giờ đây có nhiều cuốn giáo trình chưa chắc họ đọc qua.
Họ bảo việc học ở trường rất vất vả, nhưng trận chiến lớn nhất của họ chỉ là vật lộn với bản thân để dậy sớm vào buổi sáng và lê chân lên giảng đường điểm danh cho kịp giờ.
Họ có thể dành cả đêm chơi đế chế, dota, đọc tiểu thuyết, lướt facebook, xem phim hàn nhưng bảo họ đi làm bài tập nhóm, họ đáp rằng; "đợt này bận quá, nhóm làm đi rồi ghi tên tớ vào với, ít hôm mời cả nhóm đi ăn chè".
Ai đó hẹn họ lên Garena để "chiến đấu" họ sẽ không muộn màng 1 phút nào nhưng hẹn họ đến trường tập thuyết trình thì hãy nhẫn nhịn đợi họ ít nhất là 30 phút.
Họ chém gió như bão về thể loại A đến thể loại Z, chém gió sôi nổi, chém gió vô biên, giáo sư chém gió nhưng ở trên lớp, bảo họ phát biểu ý kiến của mình thì họ im bặt, mỉm cười lấy lệ.
Các em không có thời gian cho mình nghỉ ngơi đâu. 4 năm đại học không phải là nhiều để các em có thể thu nhập cho đủ kiến thức, rèn luyện kỹ năng, làm giàu vốn sống và kinh nghiệm của mình. Cho nên đừng dễ dãi với bản thân phút giây nào hết. Ngay từ bây giờ, các em phải vẽ ra con đường để mình chạy rồi đó.
Các em cứ chạy đi rồi các em sẽ phát hiện ra cuộc sống của mình sẽ vô vị, chán ngán như thế nào nếu không có sự cố gắng, nỗ lực từng ngày. Các em có thể hỏi những sinh viên năm 2, năm 3, nhiều người thú thực cũng cảm thấy cuộc sống của mình vô vị, nhạt nhẽo lắm, họ cũng muốn thay đổi nhưng đã có muộn, họ đánh mất đi những vốn liếng quý giá của mình rồi.
Các em đừng để khi chết đuối rồi mới tiếc mình tại sao trước đó không tập bơi nhé!
Các em rồi sẽ nghe nhiều người bảo với các em rằng; "Học thì học chưa biết sau này ra sao", "Thời này có bằng giỏi ra trường cũng chưa chắc kiếm được việc", "Mình không phải con ông cháu cha, không có ô có dù nên an phận thôi", và những câu đại loại như thế.
Nếu các em nghe được như thế hãy xin lỗi người ta và bảo lại rằng; "Em không thể suy nghĩ tầm thường như thế được".
Họ nghĩ rằng học là để thi, thi điểm cao để lấy bằng. Nhưng các em phải nghĩ khác; việc học không giới hạn ở trường lớp, ở thầy cô. Các em phải học từ nhiều thứ. Học kiến thức, học kỹ năng, học thái độ. Các em không bao giờ thiệt thòi khi bỏ công sức ra học tập.
Giả sử là một chủ doanh nghiệp, các em sẽ lựa chọn ai, có thể là ai khác nữa ngoài những người có thể làm được việc cho mình, mang lại giá trị cho mình.
Cho nên đừng lo nghĩ nhiều đến chuyện xin việc. Việc các em phải lo đó là học, là rèn luyện, là trải nghiệm. Hãy nỗ lực để làm giàu tài khoản bản thân mình bằng kiến thức, kỹ năng từng ngày.
Nếu sau này cầm hồ sơ đi xin việc, có công ty nào từ chối các em vì bằng không đẹp mà không xét xem khả năng của các em đến đâu, các em nên vui vì ít nhất, các em không phải làm việc cho một công ty chỉ đánh giá con người bằng cái bằng.
Thử nghĩ xem đối với những công ty như thế, nếu các em là nhân viên, nỗ lực, cống hiến của bản thân có được đánh giá công bằng hay không?
Một điều nữa, là người trẻ, các em đừng bao giờ ngại đi, ngại học hỏi, ngại làm cho dù làm sai đi chăng nữa.
Các em không thể ngồi một chỗ rồi nghĩ mình phải làm như thế này như thế kia, mơ tưởng này nọ, lo sợ lung tung được. Các em phải đứng dậy, bước đi, phải xắn ống tay áo lên và làm.
Cho dù không chắc chắn thành công nhưng bài học từ thất bại còn quý giá và đáng nhớ hơn nhiều các em ạ. Câu này cho dù ở thời đại nào vẫn luôn đúng; "Thất bại là mẹ của thành công".
Đừng chỉ chúi đầu cắm cổ vào mớ giáo trình, bài tập trên lớp và áp lực những kỳ thi, những cái đó cần nhưng chưa đủ. Thế giới lý thuyết và thế giới bên ngoài rất khác nhau nên các em phải đi mới biết được.
Đừng ngại tham gia các câu lạc bộ, tổ đội tình nguyện, đó thực sự là một môi trường rất tốt để các em học hỏi. Nhưng cũng đừng lấy việc tham gia ấy làm cái cớ để các em lơ là việc học, để các em đỗ lối cho việc lười nhác. Các em phải tự làm cho mình thay đổi, làm cho mình tốt lên đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện làm điều gì đó tốt cho cộng đồng.
...
Các em còn phải nhớ một điều nữa; các em phải khác biệt chính mình từng ngày.
Trên thế giới có hơn 7 tỷ người, những người có suy nghĩ tích cực, có ý chí phấn đấu cố gắng sẽ xếp hàng đầu tiên và là những người nhận được cơ hội để phát triển. Hãy hỏi mình từng ngày rằng hôm nay mình đã làm được gì để "khác" với mình hôm qua, để "khác" với những người xung quanh, để có thể nâng vị trí của mình trong bảng xếp hạng của hơn 7 tỷ người trên thế giới.
Các em còn trẻ nên đừng bao giờ nghĩ đến chuyện im lặng. Hãy dám tự tin thể hiện những suy nghĩ của mình cho dù trước đây các em có thể sợ người ta nói này nói nọ, các em có thể nghĩ nó chưa hoàn toàn đúng và mình sẽ bị cười.
Phải nói các em mới có cơ hội nhận ra mình đúng hay sai. Phải nói các em mới rèn luyện được bản lĩnh của mình, mới tập cách bảo vệ chính kiến của mình.
Các em còn trẻ nên một điều tối kị là sợ này sợ nọ! Đừng vì sự sợ hãi vô căn cứ mà bỏ lỡ đi những cơ hội đáng giá.
...
Các em hãy kết bạn mỗi ngày nhưng đừng bao giờ tầm thường hóa tình bạn. Là một người bạn, các em phải nghĩ đến sứ mệnh của mình; làm cho bạn mình tốt lên. Cho dù các em có phải nói thẳng vào mặt bạn rằng;"Mày đã sai. Mày phải như thế này mới đúng", rồi sau đó bạn em giận em 1 tháng, 1 năm không thèm nói chuyện đi chăng nữa, các em vẫn phải nói.
Nếu hôm nay các em lờ đi những sự sai sót của bạn, những suy nghĩ lệch hướng của bạn, các em để bạn đi sai đường thì hãy chấp nhận rằng trong tương lai các em mất đi một người bạn. Như thế chính các em là người có lỗi với người bạn của mình.
...
Lời cuối cùng mà anh muốn nói là các em còn trẻ, các em có rất nhiều thứ mà anh chị năm 2, năm 3 không còn giữ được như là ý chí, nhiệt huyết, nỗ lực, v.v.v..., các em đang nắm trong tay tương lai của mình, hi vọng của bố mẹ cho nên đừng bao giờ lãng phí thời gian của mình, tuổi trẻ của mình.
Hãy luôn nhớ mình là một người trẻ.
.
.
.
☂☂... Em ngồi đó, xa và yên lặng ...Anh nhắc mình chẳng dám gần thêm. ...Chim đang hót, cao và thanh tĩnh... Nắng xuân nhìn lén, bóng em nghiêng....| THUY BAT NHI
.
Sao em cứ nhìn anh, cười nụ
Sáng ngời đôi mắt nhung huyền
Cho anh, lòng buồn run rẩy
Thấy mình như ngọn sóng triều lên.
.
Em ngồi đó, xa và yên lặng
Anh nhắc mình chẳng dám gần thêm.
Chim đang hót, cao và thanh tĩnh
Nắng xuân nhìn lén, bóng em nghiêng.
.
Em nào biết, lưng đêm thao thức
Anh với lòng, “hãy để em yên”.
Nhưng ngượng ngập gập nhàu sách vở
Anh đành để mình đi kiếm em.
.
Giờ đã gần chưa, bóng dịu hiền ?
Ánh nhìn xa thẳm, vút mi lên.
Em có biết không, anh chỉ muốn
Một lời. Tất cả. Yêu em !
.
.
.
(Chùa Bảo Quốc, Huế 20/02/1993)
Cố giữ thì sẽ không thể cho đi. Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới...
Bạn có thói quen cất giữ những đồ vật vô ích, khi nghĩ rằng một ngày nào đó, bạn sẽ có thể cần đến chúng ?
Bạn có thói quen cất kỹ tiền bạc và không tiêu xài đến nó, bởi vì bạn nghĩ rằng bạn có thể thiếu thốn trong tương lai ?
Bạn có thói quen để dành những quần áo, những đôi giày, những bàn ghế, những đồ gia dụng mà bạn đã không sử dụng từ lâu rồi ?
Và trong tâm hồn bạn, bạn có thói quen lưu giữ những lời trách mắng, những mối thù hận, những nỗi buồn, những nỗi sợ hãi và cả nhiều thứ khác nữa ?
Bạn ơi, đừng làm như thế nhé ! Bạn đang đi ngược lại sự giàu sang rồi đấy !
Bạn cần phải dọn chỗ, cần dành một khoảng trống để cho phép những sự việc mới mẻ sẽ đến trong đời bạn nữa chứ.
Bạn cần phải vứt bỏ những thứ vô ích đang hiện diện trong bạn và nơi cuộc đời bạn để sự giàu sang còn có thể tìm đến nữa chứ.
Sức mạnh của sự trống rỗng đó là một sức mạnh sẽ thu hút và lôi kéo tất cả mọi thứ bạn mong ước.
Chừng nào bạn còn níu giữ những món đồ, ấp ủ những tình cảm quá xưa cũ và vô ích, khi đó bạn sẽ chẳng có chỗ cho những cơ may.
Của cải tiền bạc cần phải được lưu chuyển...
Hãy giốc sạch những ngăn kéo, dọn trống mấy cái tủ đứng, các phân xưởng, nhà xe… Hãy cho đi những gì bạn không còn sử dụng nữa…
Thái độ cất giữ một đống những thứ vô ích đang trói buộc đời bạn ở trần gian này đấy.
Không phải những vật dụng mà bạn cất giữ làm cuộc đời bạn đình trệ… nhưng chính là thái độ bo bo cất giữ…
Khi chúng ta cất giữ, chúng ta dự liệu tới lúc mình có thể bị túng thiếu…
Chúng ta cứ nghĩ biết đâu mai này mình sẽ cần đến những thứ ấy, và khi đó mình sẽ lôi chúng ra mà dùng.
Và như thế, bạn đã nạp vào đầu óc mình, vào cuộc đời mình hai thông điệp;
Một là bạn không còn tin tưởng vào tương lai. Hai là bạn cho rằng những điều mới mẻ và hay ho nhất sẽ không dành cho mình đâu.
Chính vì lẽ đó, bạn tự an ủi bằng cách cất giữ những thứ cũ kỹ vô ích.
Bạn hãy loại bỏ đi những thứ đã phai màu và mất độ bóng…
Hãy để những gì là mới mẻ bước vào nhà bạn, ùa vào tâm hồn bạn…
Vì thế, sau khi đọc xong bài này…
Đừng cất giữ nó, nhưng hãy chuyển ngay đi cho người khác…
Đêm hôm qua bỗng nhiên anh nhìn thấy em trong giấc mơ,
Mình ngồi cạnh thật lâu bên nhau lặng lẽ.
Đêm nay mơ bỗng nhiên anh lại nhớ em trong cơn gió đông về.
Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu.
(via nguoiditheogio)
Nhiều khi anh thèm lắm một nụ hôn, 1 cái ôm, nhưng rồi anh lại sợ. Sợ không yêu người ta, và sợ hơn cả là nếu yêu nhưng không làm người ta hạnh phúc…
blog radio (via nguoiditheogio)
ღ ღ ...Đừng để cảm xúc làm hại bản thân ...| LONG VELO
.
Nói là bài viết thì cũng không đúng lắm, nó đơn giản chỉ là những câu chuyện tản mạn minh hoạ cho nội dung chủ đề “Làm thế nào để giải toả stress” mà tôi muốn chia sẻ cùng các bạn.
.
.
.
1 trái dưa & 2 ký mận
.
Tối nay là một buổi tối đẹp trời. Công việc trong ngày toàn những điều thuận lợi; phòng gym thì có vẻ vắng người nên việc tập luyện thật thoải mái. Nhưng có điều đặc biệt hơn thế nữa, đó là hôm nay, tôi sẽ làm-chủ-một-gia-đình. Mẹ và chị gái đi vắng nên tôi sẽ tự tung hoành một mình một cõi. Tôi sẽ tự đi chợ, nấu nướng, ăn tối và đọc sách.
Mọi thứ diễn ra đúng như dự kiến, cho đến khi tôi sực nhớ ra rằng buổi tối hôm nay sẽ thực sự thú vị nếu “kết thúc” bằng 2 ký mận. Nghĩ là làm, tôi khoá cửa lại và hớn hở đi ra hàng trái cây ở gần nhà. Trời mưa lất phất cũng chẳng ngăn nổi việc tôi nổi hứng… đi bộ trong gần 15 phút. Tới hàng trái cây, mua xong 2 ký mận, nhìn thấy dưa hấu thật ngon nên tôi cầm lòng không đặng và quyết định “rinh” thêm 1 trái về nhà.
Rất may mắn là về gần tới nhà thì trời đã chuyển mưa lớn hơn một chút. Nhưng “niềm vui lớn chẳng tày gang” thì tôi phát hiện ra một bi kịch lớn là vì đãng trí thế nào tôi đã để quên 2 ký mận lại hàng, mà điềm nhiên chỉ xách 1 túi dưa cuốc bộ về nhà! Nghĩ tới “thảm cảnh” phải lết bộ thêm 15 phút nữa dưới cơn mưa nặng hạt là bao nhiêu niềm vui của tôi bay biến. Quay lại hay đi tiếp? Hình như tôi vừa mới nghĩ rằng cõ lẽ 2 ký mận đó không “xứng đáng” để tôi quay lại. Nhưng cũng chỉ 2 giây, tôi lại tự nhủ “mình không như thế, mình không được như thế, phải suy nghĩ tích cực hơn”.
Và quả tình là tôi đã tìm ra “lời giải” cho trạng thái “đầy bi kịch” của bản thân; bụng mình dạo này hình như hơi… bị bự! Đúng rồi, chẳng phải tôi đã lên kế hoạch đi bộ buổi tối cả từ 3 tháng trước rồi vì hết nguyên nhân chủ quan này đến nguyên nhân khách quan khác mà chưa thực hiện được hay sao? Tối nay bỗng dưng được đi bộ 45 phút, rồi xách theo một túi trái cây như… tập tạ, vậy thì phải vui mới phải! Và suy nghĩ đó chưa kịp hoàn chỉnh thì nhân tôi đã rục rịch bước ra gần đầu ngõ, và sau đó với một tâm trạng không thể vui hơn, tôi hùng hổ quay lại hàng dưa với ý nghĩ mình đang tập thể dục.
Và bạn có đoán được điều gì “chào đón” tôi khi “chạm đích” không? Bà chủ quán tươi cười cầm chùm chìa khoá nhà của tôi đon đả “tôi đoán thế nào cậu cũng quay lại, để quên khoá sao vô nhà được!”.
.
.
.
Gối mềm và gối cứng
.
11h khuya, chị gái đưa mẹ đi công chuyện về nhà. Mẹ lại tất tả dọn dẹp nhà cửa (mà thực ra là bãi chiến trường kết quả của một ngày tôi “làm chủ”). Tôi giả bộ không hay biết, trốn lên lầu “đi ngủ”. Chơi game đến gần 2h sáng thì tôi chịu hết nổi, tắt máy tính, tắt đèn… Vừa đặt lưng xuống nệm, tôi vớ cái gối kê lên đầu và cảm giác hẫng một cái khiến tôi hiểu rằng cái-thứ-gọi-là-gối này chẳng phải của mình. Những kinh nghiệm từ bao lần “làu bàu” khác giúp tôi cực nhanh có một hình dung rõ ràng về câu chuyện; mẹ lại “tự động” lấy gối của mình đi giặt mà không hỏi ý kiến, rồi sau khi phân phát thành phẩm thì đã để lẫn một cái gối-quỷ-quái mềm xèo, gẫy gập này lên nệm của tôi!!! Tôi “gào lên” trong suy nghĩ “Sao mẹ cứ suốt ngày xâm phạm vào đồ đạc của con như vậy????”.
Tất nhiên tôi chẳng dám gào lên thật, vì ẩn sau đó mới là vấn đề thực sự;vậy đêm nay làm sao mà ngủ với cái thứ quỷ này đây? Hình như trong bóng tối, tôi “nhìn thấy” mặt mình nhăn nhúm như… con khỉ. Và trí óc luôn trung thành với suy nghĩ của tôi, mà chẳng quan tâm rằng đó là những suy nghĩ tiêu cực hay tích cực. Nó rủ ri bên tai tôi rằng, này cậu chủ ơi, chia buồn với cậu, cố mà ngủ với cái gối mềm xèo đó, hoặc là gập đôi gập ba nó lại rồi chấp nhận cảm giác như kê đầu lên… khúc gỗ. V.v… và v.v… cho đến khi tôi tự nhủ “mình không như thế, mình không được như thế, phải suy nghĩ tích cực hơn”.
Và cái thứ lẻo mép mang tên trí óc đã ngay lập tức quay ngoắt 180 độ lại và nói cho tôi biết; cậu chủ ơi, nhà cậu chỉ có 3 người, thế cái-thứ-gọi-là-gối ấy ở đâu ra? Chẳng phải của tôi, thì chắc chắn chỉ có thể là của mẹ hay của chị! Đúng rồi, chỉ vừa chạm vào nó, cậu đã khó chịu nhiều như thế, vậy người chủ đích thực của nó, sở hữu và sử dụng nó bao nhiêu ngày tháng qua sẽ khó chịu thế nào? Đến câu hỏi này, tôi im lặng và đầu hàng… trí óc!
Bước khẽ xuống cầu thang, tôi đứng lặng thật lâu cho mắt mình quen với bóng tối để xác nhận rõ rằng cái gối mà mẹ đang sử dụng là gối của tôi. Cũng có nghĩa, cái thứ-gọi-là-gối kia vốn là của mẹ… Cảm giác bực bội trong lòng bỗng nhiên bay đi đâu hết cả, chỉ còn một cái gì đó hối hận và thương cảm. Tôi lặng lẽ với tay bật quạt nhỏ đi một số, kéo lại cái mền che phần chân cho mẹ. Tôi lên gác, nằm xuống ngủ. Chưa bao giờ tôi thấy cái gối lại êm như thế. Và tôi tự nhủ, mục tiêu công việc ngày mai của tôi nhất quyết phải có gạch đầu dòng; mua cho mẹ một cái gối thật êm!
.
.
.
Câu chuyện… trời mưa!
.
Sau một đêm ngon giấc, cũng như bao người khác, tôi tập thể dục, ăn sáng và chuẩn bị đi làm. Sài Gòn hôm nay thời tiết bất thường, vì mới sáng đã xầm xì lất phất vài hạt mưa và có khả năng là… mưa lớn. Lại một vấn đề cần ra quyết định; mặc hay không mặc áo mưa? Hãy nói cho tôi biết bạn chọn phương án nào?
Nếu mặc áo mưa ngay, chắc cũng có một số người nhìn tôi hơi… là lạ. Rồi ngộ lỡ trời… không mưa lớn lên sau vài phút nữa mà cứ nhỏ giọt vậy thì sao? Còn nếu không mặc, lỡ đang đi thì mắc công dừng lại lắm. Bạn có lựa chọn của bạn, còn tôi tất nhiên cũng có lựa chọn của tôi. Tôi quyết định… cứ mặc đại áo mưa!
Ông trời ác thiệt! Đúng giờ cao điểm đi làm thì đe doạ trời mưa.
Tôi dừng xe ở ngã tư đèn đỏ và ngắm nhìn cô gái xinh đẹp kế bên. Mặt cô nhăn như khỉ (giống tôi lúc quên trái cây buổi tối hôm qua), mắt thì đảo như bi lên… trời và tay ga của cô thì không ngừng nhứ nhứ (vì cô rất nôn nóng muốn đi thật nhanh không thôi trời mưa mất). Tôi thì trái lại – nếu mà đọc được suy nghĩ của tôi thì cô gái ấy sẽ cho rằng tôi… ác! Vâng, vì quả tình tôi đang cầu một điều trái lại; mưa đi, mưa đi, mưa lẹ lên cho tôi nhờ. Trách tôi cũng khó, vì tôi chẳng muốn trở thành một thằng hề, mặc áo mưa đi nhong nhong ngoài đường khi trời chẳng chịu mưa!
Chẳng phải tôi có tài hô phong hoán vũ, cũng chẳng phải cô gái kia bị trời… đày! Nhưng tới ngã tư kế tiếp thì trời mưa thiệt! Lúc đầu còn lộp bộp, sau đó thì phải nói là mưa như trút nước!!! Mưa lớn tới mức tôi phát… hả hê. Mưa lớn tới mức tôi chẳng còn nhìn rõ nét mặt biểu cảm của cô gái xinh xinh bên cạnh, nhưng đoán được rằng cô sẽ có một ngày đầy những niềm… tức tối.
Đừng để cảm xúc làm hại bản thân
Đó là điều tôi muốn đúc kết và chia sẻ lại. Bạn có nhận thấy không, điểm chung của cả 3 câu chuyện là sự vật, hiện tượng, bản chất của vấn đề là không thay đổi, chỉ có cách nhìn nhận đánh giá của chúng ta về sự vật, hiện tượng, vấn đề đó là thay đổi. Giáo lý của nhà Phật có một câu mà tôi tâm đắc “Sự vật là bất biến, chỉ thái độ của chúng ta với sự vật thì thiên biến. Tốt hay xấu cũng từ cái thiên biến đó mà ra. Khổ hay sướng cũng từ cái nhận thức đó mà thành”.
Tôi hy vọng rằng qua 3 câu chuyện nhỏ (với nhiều chi tiết là tôi thêm thắt vào cho liền mạch) có thật của bản thân, các bạn có thể cùng chia sẻ rút ra cho mình những kinh nghiệm và nhận thức về tầm quan trọng của việc suy nghĩ tích cực, chế ngự stress, để cùng nhau đón nhận những mặt tốt đẹp nhất của tất cả mọi sự vật, hiện tượng xảy ra ở cuộc sống quanh ta.